Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm. Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy. Nhưng mưa dầm thấm lâu.
Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.
Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng.
Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Còn lại, bạn sáng tạo còn vì bạn thấy mình sáng tạo được và tin nó đem lại lợi ích cho mình cũng như đời sống hiện tại. Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang.
Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái. Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có)
Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác. Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng.
Chẳng ai thua thiệt cả. Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ.
Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều. Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ.
Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Đến chỗ học không phải để học. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.
Rất nhiều người quen đến thăm. Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản.