Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi. Trên Hồ Gươm lúc này chắc đang có lễ hội du lịch tưng bừng.
5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.
Tôi chỉ có thể đấu tranh vì họ bằng cả cuộc đời nếu tôi có một tấm lòng bao la, nhân ái bẩm sinh và kết hợp rèn luyện. Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé. Lạ là con chó không sủa một tiếng nào.
Chẳng có gì để thấy xót thương. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi.
Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời.
Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.
Tôi bảo than cũng là nhập ngoại. Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai.
Có thể phơi phới niềm tin. Hôm đó trời mưa to vừa tạnh. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới.
Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá.
Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân.