Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.
Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi. Con sông trước mặt thật xanh và êm.
Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến. Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ.
Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Nhưng bác nói: Bật dậy nào. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích.
Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì.
Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Không lại phản tự nhiên quá.
Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta. Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo.
Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.
Em ngủ từ mười giờ nên không rõ. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao.
Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Giọng mẹ bắt đầu ướt.