Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn. Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh.
À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ.
Tôi kém nhất khoản này. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi.
Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán. Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất.
Cái giấc mơ của mình không mất. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ.
Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa. Thế có phải đỡ cho cả hai không. Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại.
Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn. Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình.
Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra.
Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại. Cái bút này vỏ kín như bưng. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.
Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ. Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.