Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Đến lượt máy treo ngược người.
Rất dễ hiểu, cái thiện tinh túy đã phải trải qua thế giới quan của cái ác và nhiều cái khác để có một thế giới quan tổng hợp cực kỳ phong phú cùng những phương án xử lí đa dạng. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng.
Thế mà rồi cũng ngủ được. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản. Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực.
Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật.
Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Có người ngửa mặt trông trời.
Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót. Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên.
Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.
Mọi người vẫn thấy bình thường. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung.
Lạ là con chó không sủa một tiếng nào. Có bon chen bẩn, ác. Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.
Tôi không đuổi nó nữa. Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành. Uống là cháu nôn ra đấy ạ.