Đây là dịp thực hành những quy tắc tôi đã học được. Hai trăm năm trước, những người giàu có thường biếu tiền cho các văn sĩ để được thấy tên mình trên chỗ đề tặng của tác giả. - Thưa bà, nên lắm chứ.
Hình như ông bắt đầu ganh đua trên đường thương mãi từ hồi 28 tuổi, và vốn chỉ vỏn vẹn có một phòng giấy nhỏ và người giúp việc chỉ có mỗi một thư ký đánh máy. Tôi nói: "Châu Phi có nhiều cái thú lắm. Tôi không tin rằng nhận chân được sự đại tướng Lee trốn thoát tai hại là dường nào! Quân đội y trong tay ta, và vì y đã bại nhiều phen,nếu đánh ngay lúc đó thì chỉ có một trận là chiến tranh đã kết liễu.
Ông Straub, theo học lớp giảng của chúng tôi, kể chuyện: "Tôi viết thư cho người chủ nhà, báo trước rằng hết hạn trong giao kèo, tôi sẽ dọn đi nơi khác. Tôi hỏi thí nghiệm như vậy để chứng minh điều chi. Con Rex không chịu đeo đai mõm.
Ông giảng giải với họ một cách thân mật, khéo léo đến nỗi thợ đình công trở lại làm việc mà không hề nhắc tới sự xin tăng lương nữa, mặc dầu trước kia họ chiến đấu dữ tợn như thế. Tôi đe họ nên coi chừng, chứ không thì ngồi tù, vì làm cháy rừng. Và "kẻ nào chỉ nghĩ tới mình thôi, nhất định là một kẻ thiếu giáo dục".
(Con thử tưởng tượng, có ai, cha mà mắng con như vậy không?). Mà hạnh phúc của chúng ta tùy sự êm ấm trong gia đình nhiều hơn sự thành công trong việc làm nhiều lắm. Ông cãi: - Xin lỗi ông, ông lầm.
"Ông trả công tôi; vậy tự nhiên tôi phải làm vừa ý ông. Mà hồi ấy tôi cần có bài học đó vô cùng. nhưng ông nói cách mơ hồ làm sao! Không rõ ràng, không giảng giải chi hết).
Những tìm tòi đó quan trọng về phương diện xã hội đến nỗi một số bác sĩ có tên tuổi bỏ tiền ra giúp ông. Tôi tiếp: - Anh Emile, tôi tính thết vài bữa tiệc nữa. Học thì sơ sài, cha bị giam thâu (thiếu nợ mà bị giam) và chính nó nghèo lắm, nhiều khi bị "lửa cơ đốt ruột".
Vậy, xin bạn thường mở những trang này ra. Dậy từ 3 giờ sáng, quét tiệm và nai lưng ra làm 14 giờ một ngày. lại đem đồ án đó cho bạn bè coi.
Bạn thử xét xem có thành công được không? 1- Phòng kế toán sai một nhân viên lại nhà sáu ông khách hàng đó, và không úp mở gì hết, nói phắt ngay là đến để "thâu số tiền mà khách hàng thiếu của hãng từ lâu". Không có thì giờ học, nhưng có một thiên tài trời cho riêng dân ái Nhĩ Lan là bẩm sinh đã biết nghệ thuật làm cho người khác thương mình. Tôi sung sướng được ông cho biết ý kiến.
Nó tràng giang đại hải như một bộ bách khoa tự điển vậy. Nàng bỏ tiền đồ rực rỡ trên sân khấu để yên chữ vu quy. Nhưng Lee, rất cao thượng, không chịu đổ lỗi cho kẻ khác.