Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm. Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn.
Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Học mấy tiết? 3 tiết ạ.
Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập. Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá.
Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng. Còn lại, nó mới là hư vô. Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên.
Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn.
Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh.
Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát. Người bảo nghệ thuật là giản đơn. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình.
Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh. Để sống cho xong đời.
Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.
Dù không bao giờ có tận cùng. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được.