Sau đó, tạ ơn trời, phần còn lại của chương trình diễn ra êm xuôi trót lọt. Nghe thế Sinatra mới chịu đồng ý. Tôi có mặt ở đây không phải để tranh cãi về những môn thể thao khác.
Một dòng ký ức về người cha thân yêu như dòng thác trào về. Chín giờ sáng, chương trình Don McNeils Breakfast Club đang được phát thanh bắt từ làn sóng của đài ABC. Dĩ nhiên là bạn phải lắng nghe khi được hỏi.
Khi ấy sự rụt rè sẽ thối lui và người ấy sẽ lên tiếng tham gia vào câu chuyện. Nhưng ở đâu cậu cũng nhận được những cái lắc đầu. Chú ý đến những yếu tố quan trọng: Giọng nói, cách diễn đạt, trang phục và diện mạo khi bạn được lên truyền hình.
Nếu không cẩn thận khi dùng chính xác từ thì bạn sẽ gặp bất lợi lớn. Quý vị biết đấy, Bob rất thích chụp hình. Khi nghĩ về tất cả những người ăn nói tài ba mà tôi từng có dịp được trò chuyện, tôi có thể rút ra kết luận về các bí quyết chung của họ như sau:
Bên cạnh việc tích cực và hăng say luyện nói, ta cần xem trọng hai yếu tố sau: Quan tâm chân thành đến người đối diện và sự cởi mở về bản thân. Khi những từ này rón rén lẻn vào cuộc trò chuyện thì nó có thể gây tác hại. Thay vào đó hãy nói về việc khách hàng sẽ được dùng bữa sáng với một tách cà phê đang bốc khói và một chiếc bánh xốp nướng vàng.
Lúc mà thầy Cohen đang đọc bài diễn văn tưởng nhớ cậu học sinh Moppo quá cố. Những đồng nghiệp sẽ nghĩ gì? Họ không thể đánh giá cao bạn được. Nhiều người nói tiếng Anh có thói quen dùng hoài hai từ you know (bạn biết không).
Hoàn toàn khác nhau! Đó là phản ứng tự nhiên của con người. Chú ý đến những yếu tố quan trọng: Giọng nói, cách diễn đạt, trang phục và diện mạo khi bạn được lên truyền hình. Có điều nên lưu ý: trước khi sử dụng thì phải tập để quen dần với chúng.
Ông là tác giả những cuốn sách thành công vang dội viết về cách thức để thăng tiến trong công việc. Đến giờ giao thừa thì chạy ào đến bữa tiệc tiễn đưa năm 1958 và đón chào năm 1959. Giờ đây người ta có lời khuyến cáo rằng nên thận trọng với lời khen của bạn.
Lúc đó chúng tôi đang học lớp chín ở trường trung học Bensonhusrt, sắp sửa tốt nghiệp đến nơi thì cả bọn lại gây ra một vụ việc kinh khủng đến mức tưởng chừng bị đuổi học. Hầu hết chúng ta thường có tính hay e dè, bối rối. Chỉ còn một việc nữa…
Đó là tiếng đầu tiên và cũng là tiếng cuối cùng mà tôi nói. Những vết nhăn trên trán động đậy, đây là thói quen của ông khi có cảm xúc mạnh. Thật kỳ diệu! Tôi thắng cược với món tiền thưởng 8000 đô la.