Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này. Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi.
Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận. Để râu toàn bọn chả ra gì. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ.
Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình. Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.
Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng. Không có chim non ở trong. , bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra.
Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Bạn lại muốn lưu lại. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng.
Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu. Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh.
Tôi làm trong năm phút. Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng. Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu.
Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do.
Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào.
Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.