Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Dù lúc đó chả nghĩ gì. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau.
Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế. Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển.
Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết.
Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm. Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ.
Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Phải vùng ra khỏi tình trạng này.
Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn.
Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh.
Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ. Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên.
Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Có lí do cũng không khóc.
Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.