Hoặc… Nói chung vậy thôi. Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp.
Rất dễ hiểu, cái thiện tinh túy đã phải trải qua thế giới quan của cái ác và nhiều cái khác để có một thế giới quan tổng hợp cực kỳ phong phú cùng những phương án xử lí đa dạng. Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ.
Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.
Dù mẹ không bay, không bay đâu. Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia. Nhưng thấy cũng hay hay.
Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Những giọt nước mắt bằng gỗ.
Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện. Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia. Không chung chung như những nhà mị dân.
Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi.
Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh. Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ.
Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi. Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.