Thùng thư rác của cô đã gần đầy. Những người khác trong gia đình cảm thấy khó chịu vì sự cãi vã đó và bắt đầu lảng tránh họ hơn là giúp họ vượt qua bất hoà này. Bạn đã để lại một dấu ấn rất riêng trong công việc, trong tình cảm, ký ức kỷ niệm hay trong tâm hồn của họ và bạn sẽ còn tác động đến thế giới xung quanh bởi những ý tưởng, ước mơ, hoài bão và hành động cụ thể, hay đơn giản hơn là sự tồn tại của chính bạn.
Điều độc đáo là, xét một cách khách quan thì cuộc sống của họ thật sự không khác nhau mấy, vì họ điều trải qua các biến cố tương tự nhau. Công việc cứ thế lặp đi lặp lại mà chẳng có gì mới cả. Cụ Nelson rất quen thuộc với cư dân khi Nam Florida, nơi cụ sinh sống.
Mọi người ai cũng khen anh, kháo với nhau rằng anh là tài xế số một ở Chicago. Chỉ có chúng ta là thay đổi. Em đã phải di chuyển theo cha qua các bang Kentucky, Illinois, Texas và Colorado.
Chúng ta thường cảm thấy quá tải khi phải thường xuyên làm những công việc lặt vặt ở nhà, nào là lau bếp, quét dọn nhà cửa, đi chợ, nấu ăn… cùng hàng tá việc khác. Không có điều gì trong cuộc sống mà bạn bắt buộc phải làm, bạn có toàn quyền quyết định làm những điều mình muốn. Sự cố chấp, chỉ trích thái quá thường xuyên trong những mối quan hệ làm tăng sự căng thẳng và làm giảm đi hạnh phúc của cuộc sống.
Andy thật sự không biết nhiều về những người hàng xóm trong khu phố nơi anh ở. Chắc hẳn bạn sẽ nghĩ là - Tại sao giờ này mình lại đi rửa bát đĩa? Hoặc là - nếu mình rửa bát bằng tay thì chuyện này đã không sảy ra. Ông vẫn luôn tuyên bố rằng mình đã quá giỏi nên không cần phải lắng nghe và học hỏi thêm điều gì nữa.
Những chú cho dễ thương mang đến tình yêu vô điều kiện, và các cụ già trong viện điều dưỡng - những người thường xuyên cảm thấy cô đơn và thiếu thốn tình yêu - đón nhận tình cảm ấy như một sức sống mới. Mọi cảm nhận của bạn về cảm giác hạnh phúc của mình có hay không ngay trong lúc này đều tuỳ thuộc vào bạn, đơn giản là được tạo nên từ cảm xúc với cách nhìn của bạn, biết chia sẻ, và bớt đi sự tự thương hại, cùng với sự thật lòng, cố gắng của chính mình. Đừng bật ti vi chỉ vì nó ở đó, ngay trước mắt bạn hoặc chỉ vì bạn đã quen làm như thế.
hãy nhắm mắt lại và tự nhủ - "hết ngày rồi, đóng cả và đi nghỉ thôi", hãy để bộ não của mình tạm ngưng hoạt động trong khoảng khắc, giấc ngủ sẽ đến với bạn thật nhẹ nhàng. Do đó, ý nghĩa của các biến cố xảy đến tuỳ thuộc vào cách nhìn của bạn. Lời qua tiếng lại cho đến lúc sự căng thẳng làm họ quên hẳn tình ruột thịt giữa 2 người.
"Tại sao một người anh từng quen biết lại có thể thành công và giàu sang đến mức nhưt hế, trong khi anh lại mãi sống một cuộc đời khiêm tốn như vậy? Tại sao anh không thể thành công như Ken?" Vốn dĩ Alan chưa bao giờ muốn bó buộc mình cho một công ty nào đó, và cũng chẳng hề ước mơ được nổi tiếng. Một trong những nuối tiếc và lo âu lớn nhất của con người là khi năm tháng qua đi, chúng ta sẽ không bao giờ còn có cơ hội để thực hiện những hoài bão hằng ấp ủ, hoàn thành dự án đã bắt đầu từ nhiều năm trước, hay hàn gắn những rạn nứt trong một mối quan hệ với người thân. Những người hạnh phúc luôn suy nghĩ tích cực, lạc quan, tìm kiếm điều mới và làm những việc giúp họ cảm thấy vui vẻ, còn những người không cảm thấy hạnh phúc thì lại tiếp tục cố thủ trong suy nghĩ, định kiến hay làm những chuyện khiến họ ngày càng thất bại và cảm thấy phiền muộn hơn.
Trong từng giai đoạn, hãy biết chọn người thích hợp để so sánh và hướng đến Khi so sánh với những người thành công hơn, chúng ta thường cảm thấy như bị thua kém và mong muốn được như họ; còn khi so sánh với những người kém hơn, chúng ta lại cảm thấy khoạn khoái, dễ chịu hay thấy mình "vẫn còn may mắn hơn người khác". Thà muộn còn hơn không bao giờ.
Những người trưởng thành luôn xem những năm tháng son trẻ là cơ hội tự rèn luyện mình, do đó họ luôn quý trọng những khoảnh khắc hiện tại hơn bất kỳ chặng đường nào đã qua trong cuộc sống và luôn mong ước cho một ngày mai tốt đẹp hơn. Tom rất thích vì trước đây anh đã từng chơi bóng bàn thời sinh viên. Chắc bạn sẽ không ngồi xuống cạnh cây Giáng sinh và nhắc Elice rằng em vẫn chưa nhận được những món quà mà em hằng mong đợi? Vậy sao chúng ta cứ buộc mình phải nghĩ đến những thứ mình không thể thay vì nên nhắc nhở mình nghĩ về những điều bạn đang có?