Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. - Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ. Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn.
Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.
Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt. Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn.
Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Rồi đau và chấp nhận đau. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình.
Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.
Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo.
Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong. Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống. Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.
Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa.
Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra. Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não.
Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.