Bố mẹ con cũng buồn. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.
18 tuổi là được tự do. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo.
Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết. Lúc đó tôi không có nhà.
Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ. Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua.
Rồi lao đầu vào sáng tác. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông.
Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con.
Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt.
Dùng cứt thì không hay lắm. Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi. Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài.
Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên.