Ảnh hưởng của những người này rất lớn; họ có thể tác động mạnh mẽ đến nhận thức của bạn về thực tiễn, dĩ nhiên trừ khi bạn đã đọc cuốn sách này và suy nghĩ thấu đáo hơn họ. Chúng ta nhìn chằm chằm vào kẻ cáo buộc cứ như thể muốn nói: “Anh sẽ không thể trốn tránh cho tới khi chúng ta làm rõ chuyện này. Phương án này rất hữu hiệu khi bạn không có bằng chứng thật sự nào cho thấy người đó có lỗi nhưng bạn tin rằng giả định của mình đúng.
” Tất cả chúng ta đều thích thử mọi việc. Với thái độ vô cùng khó chịu, hãy kết tội người đó đã có hành động thiếu trung thực. ” Sử dụng từ thật sự ở đây là có mục đích.
Anh cần nói cho tôi biết rằng anh không cố ý làm việc đó. Còn với công cụ thứ hai, bạn sẽ biết cách tìm ra ý định thật sự của một người trong bất kỳ tình huống nào. Điều này liên kết bạn về mặt tâm lý.
Cho phép tôi nói chi tiết câu trả lời của mình. Nói cách khác, một người không muốn bộc lộ những cảm xúc thật của mình có thể “khoác lấy bộ mặt vui vẻ. Ai đó không muốn đầu tư cùng bạn có thể nói: “Tôi phải xem xét chuyện đó đã” hoặc: “Tôi phải nói chuyện với bà xã đã.
Bạn có thể sử dụng kỹ thuật này trong bất kỳ cuộc trò chuyện nào để xác định xem liệu người đó đang sáng tạo hay nhớ lại các thông tin. Xin lấy một ví dụ, trong tình huống này bạn nghi ngờ một vài nhân viên của cửa hàng mình ăn cắp tiền. Như vậy, cảm xúc bị trì hoãn xuất hiện, kéo dài hơn bình thường và kết thúc đột ngột.
Chú ý: Hai phản ứng khác có thể xảy ra với Kíp nổ 2 và 3. Theo nguyên tắc này, cái gì càng khó có được thì giá trị của việc có được nó càng lớn. Chẳng hạn, giả sử bạn nghi ngờ một đồng nghiệp đã xé một vài trang tài liệu của bạn nhằm cản trở việc bổ nhiệm bạn.
Người đó có thể đặt các đồ vật giữa mình và người kết tội mình. Nhưng bạn không chắc liệu cô nhân viên kia đang muốn bán chương trình này để ăn hoa hồng hay thật sự cô ấy tin rằng đây là một chương trình tuyệt vời. Nó có tác dụng vì khi bộ não nhận được vài thông điệp mà nó xem là trung thực, nó trông đợi những gì tiếp theo – lời gợi ý – cũng trung thực.
Người đó có hành động di chuyển rời xa khỏi người kết tội, có vẻ hướng tới lối ra. Bạn không thể để người đó được lợi nhờ hành động của họ, trừ phi họ nói cho bạn biết. ” Nếu người đó thường không đi công tác vào dịp cuối tuần trong khi bạn chờ đợi việc người đó sẽ kể về chuyến đi một cách khác thường.
“Những lời dối trá xấu xa nhất thường được nói ra trong im lặng. Kẻ có lỗi kể câu chuyện của mình theo kiểu “nhỏ giọt” cho tới khi nhận được lời xác nhận. Cách này không giúp Martha biết được ý định thật sự của con trai mình.
Người đó biết mình sẽ nói gì, giống như một diễn viên đọc lời thoại. Cách này khiến kẻ có lỗi càng lo lắng. Công việc của tôi ở đây không thể để cho mọi người biết được.