Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi. Không biết thì khó trách. Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn.
Người bảo người là ác. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ.
Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ.
Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay. Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường.
Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn. Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức. Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng.
Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Màu mận đương độ chín.
Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy.
Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn.
Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn). Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ.
Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn: Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Lần sau rút kinh nghiệm nhé.