Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ.
Đây là một sự tham lam. Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi. Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học.
Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp.
Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát. Thích làm cả cái mình không thích. Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.
Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu. Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng.
Nghĩ có vẻ khúc chiết. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi.
Phải tập trung vào học. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy.
Và cũng thật dễ hiểu. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người.
Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi.
Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi.