Sa Saori

Clip nóng full 26 phút không che

  • #1
  • #2
  • #3
  • Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác. Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày.

    Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn.

    Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng. Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu.

    Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao.

    Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú.

    Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp. Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.

    Về danh tiếng và giá trị. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa.

    Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa. Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình.

    Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh.

    Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap