Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.
Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế.
Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui.
Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng.
Chẳng cần gì nữa cả. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc.
Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại.
Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.
Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn. Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình.
Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu. Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Nhưng bác nói: Bật dậy nào.
Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau. Có ai mất xe lại thế không. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.