- Nó cần rất nhiều nước, chính xác là nó cần nguồn nước trực tiếp từ một dòng chảy nào đó. Đó là ngày chán chuờng nhất của Nott trong khu rừng Mê Hoặc. Khi xong việc, Sid nằm xuống nghỉ lưng.
Đêm nay chàng lại một lần nữa mơ về cảnh tượng cây bốn lá đang nhú mầm vươn mình lên cao. Hôn nay, tôi đã là người tạo ra may mắn cho mình với câu chuyện kỳ lạ. Cũng có thể Gnome nói đúng - vì ông ta chẳng có lý do gì để nói dối cả - và phủ thủy Merlin đã nói điều không có thật thì sao!
Sau đó Nott yên tâm leo lên lưng ngựa đi tìm một chỗ ngủ qua đêm. Chúng chia cho nhau từng hòn bi, miếng bánh và lũ trẻ trong khu phố chẳng thể nào dễ dàng bắt nạt được chúng vì bất cứ ai "đụng" tới đứa này là đứa kia sống chết xông ra bảo vệ bạn hết mình. tôi chỉ đang cố giúp cậu hiểu để có được sự may mắn.
Chắc anh mất trí rồi. Trong cuộc sống và công việc, không nhất thiết bạn phải có ngựa và kiếm, và bạn cũng không cần phải đi vào nơi rừng sâu bạt ngàn hiểm nguy. Không đơn giản như ngươi nghĩ đâu.
Ta đã sống trong không rừng này hơn một trăm năm mươi năm và chưa có ai từng hỏi ta một câu hỏi ngu ngốc đến thế. - Ngược lại à? - Max ngạc nhiên không biết Jim đang ám chỉ điều gì. Rất nhiều lần tôi đã tưởng tượng tới ngày tôi tìm thấy cậu.
- Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào? Nó thật đến độ chàng chắc chắn rằng đây là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ lần đầu tiên mọc lên. Trước hết như vậy đã.
Thế là các hiệp sĩ im lặng rời khỏi khu vườn hoàng gia. Anh đã quyết định giúp đỡ Bà chúa hồ và vì thế đã giúp luôn cho cả bản thân mình. Thần Ston không thể nào nhìn được cười, bà cười mãi không dứt:
Ta - Merlin, biết hết tất cả. - Ngươi là ai? Ngươi muốn gì? Cẩn thận đấy, lưỡi kiếm của ta không biết phân biệt bạn thù đâu. May là Sid đã không trì hoãn việc tỉa bớt các nhánh cây, nếu không thì chắc là anh sẽ không còn thời gian để biết được là mình cần phải xới bỏ đá thì cây bốn lá mới có thể mọc lên được.
Chàng bị sốc trước những lời Nott vừa nói. May mắn phải do mình tạo ra. Thật ra, Sid cũng cảm thấy rất rõ cái khả năng hiếm hoi của mình khi chàng chọn vị trí ngẫu nhiên này.
Đêm đó nằm bên cạnh mảnh đất, chàng thật hài lòng nghĩ về những gì mình đã làm được. Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên. - Lắng nghe đây! Ta biết ngươi đang chờ điều gì.