Kết quả của sự nghiên cứu đó chép trong một cuốn nhan đề là "Nguyên do của bất hòa trong gia đình" do ông G. Rồi đúng lúc nó đang vinh hạnh, ba nó vào, như vô tình. Tôi chỉ cần hỏi ý họ, đãi họ có thể thống, là tôi muốn gì được nấy".
Tôi chỉ dự vào cuộc thảo luận đó bằng cách mỉm cười, nhún vai và làm vài điệu bộ. Cho nên khi thấy một bọn trẻ quây quần chung quanh ngọn lửa trại, tôi lại gần nói: Phương pháp đó, ông Mc.
Một người cha khác có đứa con gái nhất định không ăn cháo buổi sáng. Nếu lúc đó không vừa lòng thì sẽ mang lại đổi. ít lâu sau cuộc đại chiến, tôi được một bài học quý báu.
Tôi muốn vượt lên trên bọn đó. Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới. Rồi có lẽ bạn muốn hấp tấp coi tiếp ngay chương sau.
Nhưng khi uy quyền đó đã được ông Parsons công nhận rồi (khi ông này không tránh biện nữa) thì ông ta tươi tỉnh ra, hóa ra nhân từ, dễ cảm và tốt bụng như những người khác. Muốn dẫn dụ ai làm một việc gì theo ý ta, chỉ có cách là làm cho người ấy phát khởi cái ý muốn làm việc đó. Những lời nhận xét đó phải viết lên giấy và không ký tên, như vậy tự do tỏ được hết những ý nghĩ thầm kín nhất của mình được.
Đời của ông là một bi kịch, mà như vậy chỉ do hôn nhân của ông. Chẳng nói, chẳng rằng, ông Schwab viết số 6 lên trên đất rồi đi. Thành thử có lần luôn 27 giờ đồng hồ, ông không có dịp thay quần áo.
Khi tôi còn nhỏ, nhà tôi là bạn thiết của tôi, dắt dẫn tôi trên con đường chính. Luôn luôn ông để cho những người giúp việc ông có nhiều sáng kiến, không bao giờ ông tỏ vẻ bắt buộc họ làm việc này việc nọ theo ý ông, mà ông để họ hành động theo ý họ. "Dạ, lần này tôi bị bắt tại trận.
Làm sao bây giờ? Tôi không dám khoe rằng tôi giỏi hơn Socrate; cho nên tôi đã chừa, không dám chê ai là lầm nữa. Đành hủy tờ giao kèo, chớ biết sao bây giờ! Em sẽ thiệt 2. Kẻ thù dữ tợn nhất về chính trị của Disraeli là Gladstone.
Ông Wesson nghe lời, ba ngày sau trở lại, vâng theo chỉ bảo của nhà chế tạo, về nhà vẽ theo ý ông ta. Ông xin một ân huệ, một ân huệ mà người kia vui lòng cho, vì xin như vậy là tỏ ra một cách khéo léo rằng ông khâm phục người đó có tài cao học rộng. Tôi đã chứng tỏ rằng ông ấy lầm.
Ông nói: "Xin ông đừng để họ in tấm hình đó nữa. Còn ông thì vẫn thường nói với mọi người rằng bà là nhân vật quan trọng nhất trong đời ông. Không, ông gợi tới một tình cao thượng và tế nhị: lòng muốn che chở trẻ em.