Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế. Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về.
Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.
Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.
Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng. Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng.
Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Đúng là chuyện thường. Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết.
Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả.
Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Bình thản và mệt mỏi. Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì.
Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố. Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra. Thằng này ăn mặc phong phanh.
Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên.
Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển.