Sa Saori

Lén lút bú lồn đứa em gái của người yêu

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó?

    Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học. Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không.

    Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ. Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết.

    Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Nó vẫn còn hoang dã. - Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác.

    Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa.

    Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.

    Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ. Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ.

    Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Bạn không mong bác đọc lắm. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.

    Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu.

    Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Hoặc sẽ bắt mình quên. Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap