Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau.
Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề.
Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa.
Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Thế đã là tốt lắm rồi. Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ.
Hãy bắt tôi, nếu có thể. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.
Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường. Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Mẹ thì độ này da sạm đi.
Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy.
Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà.
Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu.
Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Cháu vẫn không chịu dậy ạ.