Chúng tôi rất lo bị người đời đãi chúng tôi như thường đãi những đứa trẻ mồ côi. Brill: Một tín đồ chân thành không bao giờ mắc bệnh thần kinh". Họ kiêu hảnh là "tu mi nam tử", họ có thể chiến đấu một mình được.
Nhưng sau một tuần khóc lóc than thở cho thân mình, tôi tự nhủ: "Mình hành động như thằng điên. Chúng ta thử xem nào. Cô ta nói: "Hồi ấy tôi sợ sẽ phát điên.
Bạn đối với họ ra sao? Bạn lãnh đạm ngó họ, hay cảm thương tự hỏi họ có uẩn khúc chi mà chán chường đến vậy? Như người phu trạm chẳng hạn, mỗi năm đi hàng trăm cây số, mang thơ lại tận nhà bạn, có bao giờ bạn thấy thương người đó hoặc tha thiết muốn biết tình cảm họ ra sao không? Có bao giờ hỏi họ "đi nhiều như vậy có mệt, có chán không?". Khi tính xấu này luôn luôn biểu lộ, nó sẽ làm cho bệnh ấy thành kinh niên và có khi thành bệnh đau tim". Nếu bạn làm việc về tinh thần mà thấy mê thì chưa chắc đã phải vì bạn làm nhiều đâu, dễ thường vì bạn làm quá ít đó.
Đúng như Charles Kettering đã nói: "Khéo đặt vấn đề là đã giải quyết được một nửa". Địa vị càng cao bao nhiêu thì đời càng thích mạt sát bấy nhiêu. Ông Thomas Edison hiểu điều đó, nên khi chết, ông để lại 2.
Nghe tôi khuyên, họ trả lời những câu rất lý thú. Đọc cuốn sách hay nhất về vấn đề ấy, tức là cuốn Cho thần kinh căng thẳng được di dưỡng của Bác sĩ David Harold Frink. "Dù sao cũng mặc, mẹ chỉ muốn cho chúng sống theo chúng thôi.
Clelland ở Đại học đường Lincoln Memorial, và H. Sáu tuần sau, ông nọ mời bác sĩ lại coi phòng giấy của mình. Bác sĩ đó dặn anh ta kiêng thức này, thức khác và đừng lo lắng gì hết, phải hoàn toàn bình tĩnh.
Chắc bạn nhớ rằng ở một chương trên tôi đã dẫn một câu danh ngôn của bác sĩ Alexis Carrel: "Những nhà kinh doanh không biết thắng ưu sầu sẽ chết sớm". Thỉnh thoảng ngừng lại để suy nghĩ. bà chủ nhà cười, ông cũng cười, và lại đưa bà ta coi thêm hình.
Nó đã hoán cải đời tôi một cách lạ lùng". "Những người u uất thường muốn tự tử và việc cần nhất của y sỹ là tránh cho họ cái lý do để tự tử. Ông tàn tật 23 năm vì chứng sưng khớp xương.
Những cây trong rừng phương Bắc khôn hơn. Chúng ôi mời bệnh nhân đến đây để họ có dịp bày tỏ những buồn phiền của họ, cho đến khi họ thấy tâm thần nhẹ đi thì thôi. Như ba tôi, không nhờ lòng tín ngưỡng những lời cầu nguyện của má tôi thì đã từ trần rồi.
Nhưng rồi chị xem, cũng chẳng ghê gớm như chị tưởng đâu. Và anh thi đua với một bạn thợ máy ngồi bên. Ngay đêm đó, tôi đi khắp phòng này sang phòng khác, lập một bảng kê những việc cần phải thi hành.