Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Trinh sát phán đoán: Người quen.
Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài. Hắn biết vì hắn đã từng.
Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ. Tôi không thích mèo.
Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết. Còn lại, không xứng làm bạn tôi…
Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn.
Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn. Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây.
Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không?
Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Nhưng họ không cũ lắm. Nghĩa là không đứng trên người khác.
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói. Để sống cho xong đời.
Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi.