Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may.
Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Không biết thanh minh thế nào. Rồi chúng tôi vào phòng tập.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra.
Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Mấy người này trông nhát lắm. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.
Và rồi họ thả xe tôi ra. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác.
Cả buổi tôi mời anh chàng ba cái kẹo nữa, anh ta từ chối cái cuối cùng. Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.
Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ. Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít.
Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả. Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại.
Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài. Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình.
Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Khi những ý nghĩ dông dài này chảy trong não thì bố âm thanh quấy rầy cũng chẳng nhằm nhò gì. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.