Các sinh viên có thể ngay lập tức hình dung nhân của nguyên tử như là mặt trời và các điện tử như là các hành tinh xoay quanh nó. Kinh nghiệm cá nhân quả là quan trọng, nhưng kinh nghiệm của người khác cũng vô cùng quý báu. Tôi sẽ không bao giờ quên được một người đàn ông kia luôn đứng ăn xin ở một chổ cố định tại một sân bay mà tôi thường đi.
Nhưng điều gì đã khiến anh bỏ được thói quen đó? Anh đã tìm ra đòn bẩy mạnh cho mình. Tôi ngồi xuống và tự hỏi, "Tôi sẽ có trạng thái nào nếu tôi thỏa mãn nhất? Tôi muốn có trạng thái nào mỗi ngày, bất kể điều gì xảy ra?" Bất kể môi trường nào, bất kể khó khăn nào chung quanh tôi, tôi sẽ giữ những trạng thái này ít nhất là một lần mỗi ngày!" Những trạng thái tôi quyết tâm giữ là thân thiện, vui vẻ, yêu thương, cởi mở, mạnh mẽ, phấn khích, say mê và khôi hài. nếu không thay đổi được những liên tưởng về đau khổ và vui sướng trong hệ thần kinh của bạn, thì không có sự thay đổi nào lâu bền được.
Đối diện với vô số huyền thoại về tiềm năng của những người thể chất yếu kém. Chính xác tôi muốn nói gì khi phân biệt giữa sức khoẻ và sự dẻo dai? Dẻo dai là "khả năng thể chất để thực hiện các hoạt động thể dục". Kết quả ư? Những học sinh của bà không chỉ trở nên tự tin hơn, mà còn giàu khả năng.
Để ổn định trong việc tạo được một thái độ hay cảm xúc ổn định, chúng ta phải tạo được một thói quen điều khiển. Với những người khác, một thế kỷ mới được gọi là thời gian dài. Tất nhiên bạn muốn mình thuộc loại người này.
Khi Einstein lần đầu tiên khai thác ý tưởng về tính tương đối của thời gian và không gian, ông hỏi, "Có thể nào những sự vật xem ra là đồng thời lại thực sự không phải vậy không?" Chẳng hạn, nếu bạn ở cách xa một vụ nổ một ít dặm, bạn có nghe thấy tiếng nổ vào đúng lúc vụ nổ xảy ra không? Einstein cho rằng không, điều bạn nghe thấy như đang xảy ra lúc đó thực ra không xảy ra lúc đó, mà xảy ra một lúc trước đó. Chúng ta hãy lấy một ví dụ: một người nào đó muốn giảm vài kg. Lập tức hình dung ra một điều gì bạn đang có thể học hỏi được từ tình huống này để làm bài học cho tương lai.
Nó thúc đẩy chúng ta bắt tay hành động và làm ra những kết quả mới. Để làm điều này, chúng ta phải dứt khoát phá vỡ những rào cản sợ hãi để giành quyền kiểm soát tâm trí mình. Nếu bạn thấy mình trì trệ - nghĩa là thấy mình chiều theo một tư tưởng hay tình cảm tiêu cực - đừng dằn vặt mình! Sẽ không có vấn đề gì nếu bạn thay đổi ngay tình trạng này.
Điều gì đã làm cho con người này hoàn toàn đảo ngược thế giới của mình và từ bỏ tất cả những niềm tin mà anh đã được hun đúc từ bé đến giờ? Điều gì đã khiến anh phủ nhận những giá trị cơ bản mà anh đã ôm ấp bấy lâu và bây giờ chạy sang cộng tác với quân địch? Một sự thay đổi duy nhất nào đã tạo nên một chuyển biến toàn diện trong tư tưởng, cảm xúc và hành động của con người này? Trong nền văn hóa của chúng ta, người ta có những liên tưởng vô cùng lẫn lộn về của cải. Tệ hơn nữa, người ta bắt đầu theo đuổi mục tiêu, nhưng rồi bỏ nữa chừng.
Không người hướng dẫn, không bạn bè hay thầy dạy kinh nghiệm, không mục tiêu rỏ ràng. Lúc ban đầu tôi rất phấn khởi, hăng say bắt tay vào việc, nhưng ba bốn tuần sau tôi nhận ra là mình không thực hiện đầy đủ những gì tôi đã viết ra. Nhưng thay vì để tâm đến kinh nghiệm đau đớn này, ông quyết định tiếp tục nhắm tới mục tiêu của mình.
Ở chương trước, chúng ta đã nói các từ có sức mạnh hình thành đời sống và dẫn dắt định mệnh của chúng ta. Theo tôi, lòng trân trọng và biết ơn là hai cảm xúc thiêng liêng nhất, chúng diễn tả tích cực qua tư tưởng và hành động lòng trân trọng và yêu mến của tôi đối với những quà tặng mà cuộc đời, con người và kinh nghiệm trao tặng tôi. Hãy nghĩ ra một tình huống làm bạn cảm thấy buồn, thất vọng, hay tức bực.
Bạn hãy nhớ tới chuyện của Ed Roberts, một người đàn ông"bình thường" bị gắn chặt với chiếc xe lăn, nhưng đã trở nên phi thường nhờ quyết định hành động để vượt qua những giới hạn về thể chất của mình. Một cô gái trẻ đẹp cho tôi xem ảnh của cô hồi trước, nay cô đã giảm được trên hai chục kí lô nhờ áp dụng những nguyên tắc về Đòn Bẩy trong sách này. Tuy nhiên, trong số ba ngàn cảm xúc mà chúng ta có từ ngữ để diễn tả, thì một người bình thường chỉ cảm nghiệm khoảng một chục cảm xúc khác nhau trong một tuần lễ.