Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ.
Nhưng bác nói: Bật dậy nào. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm.
Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.
Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ.
Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh.
Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Họ kinh doanh khách sạn. Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc.
Nhưng em thèm được khỏe lại. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.
Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.
Cứ ngỡ mình yêu mình. Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Dù biết là tạm thời thôi.
Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Nhưng chờ đến bao giờ. Người bảo người là ác.