Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao. Sách Anh viết về vấn đề đó không có cuốn nào hơn được cuốn ấy, và không một người nào đã đọc mà còn có thể hiểu lầm rằng thơ là một thứ khổ hình thời Trung cổ, là một giống voi điên khùng, nguy hiểm, hoặc một họng súng tự khạc đạn để bắn chết những người đứng cách bốn chục thước. Bây giờ tôi xem ông ta sử dụng 16 giờ đó như thế nào.
Làm như vậy bạn sẽ có được một khoảng thời gian dài ít nhất là 3 giờ. Chẳng hạn khu vực âm nhạc (2). Đó là một trong những câu mà ai nấy đều thuộc, đều biết giá trị, nhưng chỉ những người thông minh nhất mới đem áp dụng.
Tôi không hiểu tại sao như vậy. Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả. Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi.
Tôi lại đón bạn khi bạn ở sở ra. Bạn cho điều đó là tự nhiên phải không? Vậy thì tại sao bạn lại ngạc nhiên khi tôi bảo rằng mỗi ngày trung bình bỏ ra một giờ luyên trí, sẽ làm cho óc bạn hoạt động hăng hái lên luôn luôn? Và càng ít suy nghĩ bao nhiêu thì càng ít có lý trí bấy nhiêu.
Làm được một công việc mệt nhọc, lòng tự tin của bạn sẽ tăng lên. Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi. Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác.
Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy. Ta hăm hở chạy đón chuyến xe điện cuối cùng và khi đứng nghỉ ngơi để đợi xe, thì nó đi đi lại lại bên cạnh ta và hỏi ta: "Này anh, anh đã dùng tuổi xuân để làm gì? Và bây giờ anh đang làm gì?". Về điểm đó, tôi không cho rằng một thất bại vẻ vang lại hơn một thành công nho nhỏ.
Thành thử chúng tôi không thể . Tôi biết rõ sự khó khăn, tôi biết rằng nếu thất bại trong công việc đó thì kết quả có thể tai hại, nên tôi khẩn khoản khuyên bạn mới đầu nên làm ít thôi. Không có gì so sánh với nó được.
Tiểu thuyết đó là cuốn Aurora Leigh mà tác giả là E. Đó là tôi mới kể tên những cuốn nên đọc trong bước đầu để tìm hiểu nghệ thuật thôi. Điều tôi muốn khuyên bạn là hồi 6 giờ chiều bạn nên nhìn thẳng vào sự thật, nhận rằng mình không mệt (bởi vì bạn quả thực không mệt, bạn biết vậy mà) và thu xếp làm sao cho buổi tối khỏi bị bữa cơm cắt ra làm hai đoạn.
Kiên tâm thì không khi nào thất bại. Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy. Sự thật ấy đáng buồn lắm, chán nản lắm, u uất lắm phải không bạn? Nhưng tôi cho là đẹp đẽ kia đấy, vì có gắng sức thì ý chí ta mới mạnh được khi làm một việc đáng làm.
Ăn xong bạn nghiêm trang hút thuốc, thăm bạn bè; đi đi lại lại; đánh vài ván bài; giở vài trang sách; bạn nhận thấy tuổi già nó bò tới; bạn đi dạo mát; vuốt ve cây đờn. Bạn không cho phép óc bạn "lơ mơ" được, buộc nó phải làm công việc của nó và nó đã làm xong. Tập trung tư tưởng chỉ là bước đầu thôi (phải bỏ ra ít nhất nửa giờ vào việc đó).