Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi.
Nhưng đặt mục tiêu rồi. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Cũng có cớ để thôi viết.
Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống.
Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì. Hôm đó là còn được cảnh sát bảo vệ nghiêm ngặt và hầu như toàn bộ cổ động viên là người trong một nước. Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái.
Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu! Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi.
Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ. Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng. Họ là mỗi con người.
Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến.
Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Nhưng chờ đến bao giờ. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.
Cái gì cũng trôi tuồn tuột. Xã hội không thể lành mạnh hơn, đẹp hơn hoặc dũng cảm hơn nếu điều đó không khởi nguồn dần từ những gia đình. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật.
Và bản thân họ phải tự thoát ra. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình.