Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể.
Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.
Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu.
Để chờ một sự thật tươi đẹp. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy. Bạn lại muốn lưu lại.
Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét. Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng.
Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à.
Ốm ra đấy mà làm gì. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Ông ta đốt vì chúng bổ ích.
Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi.
Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Phải có mối quan hệ.
Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi. Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì.