Phần còn lại của câu chuyện đã thuộc về lịch sử Lincoln có được một đặc điểm hiếm thấy là co thể phát huy được ý chí mạnh mẽ hơn thay vì bỏ cuộc khi tình hình khó khăn và thành công không ở trong tầm nhìn. Chỉ cần đạt được cái mình muốn, ta không quan tâm đến việc mình đã làm hại bao nhiêu mạng sống dọc đường.
Xã hội chúng t đang có xu hướng coi việc thu lợi nhuận như mục tiêu và mục đích tối hậu của cuộc sống. “Đôi lúc cuộc sống thật khắc nghiệt, rắn như thép đã tôi. Ta sẽ dùng nó làm cho sự đau khổ biến mất khỏi cuộc đời bà”.
Người at không thể né tránh sự thật là mình có thể đưa ra những quyết định sai lầm. Tiền bạc của tôi cạn kiệt dần và tất cả những điều tồi tệ dường như đã sảy ra cùng một lúc với tôi. Điều hết sức quan trọng đối với một người chồng/vợ là phải thấu hiểu điều mà người kia cố công thực hiện ,đặc biệt là khi người này đang phải vật lộn để giải quyết vấn đè tìa chính.
" Thất bại chính là con đường dẫn đến thành công ,cũng giống như cá khám phá về những điều sai trái đã hướng ta hăm hở tìm đến điều đúng. Vì thế, ông tuyên bố rằng ông mới là nhà phát minh thực sự của máy điện thoại. Con số thống kê về các giai đoạn đời sống khác nhau cũng rất thú vị.
Nói thật, cho đến tận bây giờ, tôi cũng không biết tại sao cô ấy lại bỏ tôi. Tuy nhiên, ta biết rằng cả nắng và mưa đều cho ta lợi ích. "Ông có chỗ mẻ trên răng,yết hầu của ông quá nho cao và ông nói quá chậm".
Sinh ra tại một vùng rừng xa xôi hẻo lánh của Kentucky vào năm 1809, Lincoln làm nhân viên kiểm soát đường ray, người chèo thuyền, thủ kho, trưởng trạm bưu điện và nhân viên thuế quan trước khi trở thành một luật sư. Cũng trong năm này, cha bà qua đời và gia đình bà phải chuyển đến Manila. “Mỗi ngày tôi hút ba gói thuốc lá” bà cụ trả lời.
Nó có vẻ giống như một câu nói đùa, nhưng lời nói đùa luôn ẩn chứa một vài sự thật bên trong. Tôi đi vận động hết khoa này đến khoa khác và tôi vẫn còn nhớ lúc đó tôi đã phát tờ bướm ghi lại khẩu hiệu vận động như thế này: Bà hoàn toàn mất trí, toàn bộ số tiền kiếm được đã tiêu hết.
Họ được yêu cầu tự mình đưa ra quyết định nho nhỏ về cuộc sống hàng ngày của mình . Khi còn là một đứa trẻ, ông biết nói chậm và khi là một học sinh, lại học rất ít, mơ mộng trong lớp và hay hỏi nhiều đế mức các giáo viên coi ông như một đứa trẻ bất bình thường. Thế nhưng nếu “tinh hoa của xã hội” chúng ta đều tìm việc làm thì ai là người tạo ra việc làm đây? Câu trả lời rất rõ ràng .
CHỦ TỊCH NGN HÀNG MICHIFAN KHUYÊN LUẬT SƯ CỦA HENRY FORD KHÔNG NÊN ĐẦU TƯ VÀO CÔNG TY Ô TÔ FORD Lúc học xong cấp 2, mới 17 tuổi, ông của bà đột nhiên xắp xếp cho bà lấy một người mà bà chưa từng gặp mặt. Sau đó, nhiều khách hàng đã gợi ý ông bán thêm các loại hàng hóa khác, và lúc nhập giày từ nước ngoài, ông bị buộc phải nhập các loại hàng hóa khác.
Nhưng tất cả những gì mà ta phải đạt được chính là một quyết định đúng trong những lần quyết định sai lầm để xoay chuyển mọi thứ. Có lẽ thay cho lời kết của chương này ,xin được dẫn lời một trong những bậc thầy vĩ đại nhất của mọi thời đại-Socrates Và nếu “ nhận thức nghèo nàn” hay “nhận thức sai lệch” này tấn công dồn dập và liên tiếp vào trong tâm trí của chúng ta, nó sẽ từ từ ngấm vào TIỀM THỨC của chúng ta và đấy chính là lúc ta bị sập bẫy! Đó chính là lí do tại sao có một câu danh ngôn rằng: