Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.
Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da. Tôi cứ tà tà gạt chân chống.
Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Lại tắm qua rồi vào phòng xông hơi ướt. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng.
Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình. Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe.
Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng.
Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.
Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng. Bạn có thể tìm hiểu và tư vấn cho bác nên bán hàng gì, giúp gia đình tìm một tráng thái cân bằng. Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau.
Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác. Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi.
Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.
Sức khỏe phải tự mình giữ. Thôi về đi kẻo vợ con mong. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến.