Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.
Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh.
Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán.
Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng.
Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi. Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó.
Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Người bảo nghệ thuật là giản đơn. Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau.
Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy.
Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm. Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại.
Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp. Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi.
Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Bật dậy ngay là tỉnh thôi.