Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ.
May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.
Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh. Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn.
Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình.
Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây. Và ta bị ức chế liên tục. Từ nay thôi hẳn đá bóng.
Hoàn toàn không ngái ngủ. - Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo. Con nó thì sinh ra trong đó.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Thêm nữa, không có hứng thú. Dù biết là tạm thời thôi.
Nói chung là vẫn có thể tung cánh. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười. Cái vực của sự hỗn độn.
Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ.
Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này.