Sa Saori

Những ngày cuối tuần cùng đồng nghiệp xinh đẹp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng mà này không được bi quan. Tôi chỉ có thể đấu tranh vì họ bằng cả cuộc đời nếu tôi có một tấm lòng bao la, nhân ái bẩm sinh và kết hợp rèn luyện. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó.

    Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này.

    Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Hôm nay chị bạn ra viện. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo.

    Mấy ý tứ chợt ngân nga: Tôi đã đến đó và đã trở về. Có bon chen bẩn, ác.

    Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện. Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại.

    Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng.

    Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Cơ bản là không muốn lắm. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.

    Thua còn có năm nghìn an ủi. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra.

    Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ. Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt.

    Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap