Sa Saori

Quán bar cosplay, thiên đường sung khoái cho các quý ông

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực.

    Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.

    Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo.

    Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào. Xung quanh chỉ có đổ nát. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.

    Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Nhà văn quì bên giường vợ.

    Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau. Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo.

    Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ.

    Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh. Họ kinh doanh khách sạn.

    Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng.

    Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap