Để sống cho xong đời. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công.
Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh.
Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn.
Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ. Không có thời gian để sửa chửa.
Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ. Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc.
Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình. Bác không hài lòng một tí nào. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm.
Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật. Khóc cho vài năm tích tụ.
Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm.
Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau. Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen.
Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc. Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết.