Tôi thấy rõ một điều này: Con người không phải những tạo vật ngẫu nhiên; mọi việc chúng ta làm, chúng ta đều làm vì một lý do nào đó. trước tiên, bài học làm chủ thứ 5 này sẽ dạy cho bạn thấy rõ những đánh giá ngắn hạn có thể dẫn tới những đau khổ dài hạn. Nhiều người coi niềm tin như một sự vật, nhưng thật ra nó là một cảm giác chắc chắn về một điều gì đó.
Tôi nghĩ thầm, "Nguyên tắc của anh lạ đấy. Tôi nghĩ rằng tôi sắp sửa khóc òa. Bạn nên nhớ: Thành công đích thực là kết quả của phán đoán tốt.
Nay đã ở tuổi 90, ông vẫn còn rất sáng suốt và sắc bén, vẫn còn thực hiện những đề án phim ảnh và truyền hình và tôi mới nghe nói ông đã đăng ký vào chương trình London Palladium vào năm 2000, lúc ấy ông sẽ 104 tuổi - tương lai thôi thúc làm cho con người năng động đến thế đấy! Cuốn sách này sẽ giúp bạn tự sáng tạo chính mình bằng hệ thống hóa các niềm tin và giá trị của bạn để chúng lôi kéo bạn theo hướng kế hoạch đời sống của bạn. Nếu bạn cần thay đổi tiêu điểm, thì có một công cụ hiệu quả tuyệt vời để giúp bạn thay đổi nó ngay tức khắc.
Tuy rằng chúng ta có thể hình dung sự vật mà không cần ngôn ngữ nào cả, nhưng chắc chắn là nếu chúng ta có thể dùng ngôn từ để diễn tả điều gì, chúng ta sẽ tăng thêm cho nó chất liệu và chiều kích, nhờ đó chúng ta có cảm giác về thực tại. Có thể coi như đời sống cảm xúc của tôi đã chết. Thực tình ông có trong tay những cầu thủ siêu sao, nhưng nhiều người khác cũng có những nguồn lực mạnh để thành công mà đã không được như Pat.
Thực ra trong sự đam mê của mình, tôi đã có một số chọn lựa rất ngu ngốc. Một sự ngộ nhận phổ biến là muốn bảo vệ tài sản, người ta phải kín đáo và dối trá. Nếu sự từ chối tiếp tục và để bớt đau khổ, chúng ta chuyển sang.
Lý do là vì trong chúng ta có một sức mạnh vô song, đó là nhu cầu nhất quán. Chúng làm chúng ta cười và làm chúng ta khóc. Ông trở nên giàu có nhờ đã sáng tạo ra một hệ thống phân phối.
Mitchell đã hiểu rằng bị tổn thương, tức giận và thất vọng sẽ không thay đổi được cuộc đời mình, vì thế thay vì để ý đến những gì anh không có, anh đã tự nói với mình, "Tôi còn có những gì? Tôi thực sự là ai? Tôi thực sự chỉ là thân xác tôi, hay tôi còn có gì hơn nữa? Tôi có thể làm gì bây giờ, thậm chí còn tốt hơn trước nữa?" Họ cứ sống trong tình trạng vô thức này cho tới một ngày họ chợt bị đánh thức bởi tiếng thác đổ ầm ầm. Đó là trò chơi có tổng số zero.
Anh đã nâng cao tiêu chuẩn của mình, củng cố chúng bằng những niềm tin mới và thực hiện những chiến lược mà anh biết mình bắt buộc phải làm. Một thách đố trong cuộc đời là nhiều người không phân biệt rõ được giá trị nào là phương tiện, giá trị nào là mục đích và vì thế họ gặp nhiều đau khổ. Đừng chần chờ đắn đo xem mình sẽ phải làm thế nào hay có thể làm thế nào.
Họ không hề chất vấn nó, mà chỉ tự động chấp nhận nó. Hãy nhớ câu tục ngữ,"Trăm hay không bằng tay quen". Không có cách nào cố định cả.
Với một số người, đời là một cuộc thi đấu. Ross Perot cũng đã làm chuyện đó với ngành thông tin ở EDS. Một ẩn dụ tuyệt vời! Ngay tức khắc, ông thấy vấn đề không đến nỗi trầm trọng - chỉ là một trong biết bao vấn đề ông có khả năng đối phó.