Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.
Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự. Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy. Ông ta đốt vì chúng bổ ích.
Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Chỉ là ta đang viết. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng.
Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ.
Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Tôi tống vào thùng rác.
Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm.
Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn. Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi. Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ.
Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Tại sao mọi người lại ngủ được. Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế.
Và biết rằng mình biết ít thế nào. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn. Rất rối rắm và hoang mang.