Cha mẹ tôi không nghèo, nhưng chỉ thuộc tầng lớp trung lưu. Trong khi đó, người nghèo chỉ nghĩ đến chuyện trước mắt và lái cuộc đời mình theo những thỏa mãn tức thời. “Chuyện” ở đây là bạn không thể thật sự thay đổi vấn đề nếu chỉ sửa chữa “sản phẩm in ra”, tức là thế giới vật chất; mà bạn chỉ có thể thay đổi “chương trình in”, tức là thế giới tâm linh, cảm xúc và tinh thần.
2 triệu đô-la một năm như chúng ta đã nói chuyện khi đó. Quá trình Tiến triển. Ví dụ bạn ở độ tuổi thanh thiếu niên và bạn cần tiền.
Tất cả sẽ được học thông qua chương trình, trò chơi, bài tập kinh nghiệm, bài tập tình huống điển hình, “ghế nóng” và dưới sự giảng dạy của T. Thế nhưng, vấn đề lại không nằm ở bất cứ sự việc, hiện tượng hoàn cảnh hay con người nào khác, mà là ở chính họ. Stephen rất yêu mẹ và không muốn làm bà thất vọng.
Nhiều vị giáo sư đáng kính trong lĩnh vực nghiên cứu tiềm năng con người đã và đang sử dụng công thức này làm nền tảng cho những bài giảng của họ. Harv hoàn toàn có lý. Và hãy lưu ý là kế hoạch tài chính và thành công của cá nhân bạn sẽ đi theo bạn đến suốt cuộc đời, trừ khi bạn xác định sẽ thay đổi nó.
Trừ đi số tiền ban đầu, họ có khoản lợi tức trung bình là 54. Tôi đã tìm kiếm khắp khu vực mà tôi yêu thích. Hội chứng đó rất phổ biến và được biết đến như là “hội chứng mua sắm” - một căn bệnh tâm lý của những người luôn chi tiêu quá mức cần thiết.
Nhiều người nghèo thật sự tin rằng họ tốt hơn những người khác bởi vì họ nghèo. Đúng là như thế rồi, nhưng trong khi họ “vẫn đang chuẩn bị sẵn sàng”, người giàu đã nhanh chóng nhảy vào, nhảy ra, và kiếm thêm một khoản hời lớn. Thay vì chế nhạo người giàu, hãy bắt chước họ.
Người giàu mua tài sản là thứ có khả năng sẽ gia tăng giá trị trong tương lai, còn người nghèo “mua” các khoản chi phí là thứ sẽ mất giá trong thời gian ngắn. Tại sao vậy? Bởi vì bạn không thể giải quyết những vấn đề trên bằng tiền bạc. Nói về sự tin tưởng, nó nhắc tôi nhớ đến một trong những câu chuyện mà tôi rất thích.
Họ cứ thế chịu đựng sự băng giá mà không hiểu căn nguyên thực sự gây nên tình trạng khốn khó của mình. Tiền bạc đến với bạn dễ dàng hay khó khăn? Bạn sở hữu doanh nghiệp hay làm công ăn lương? Bạn gắn bó với công việc hay bạn thường xuyên thay đổi việc làm? không “bán” chính bản thân mình, có lẽ ông sẽ không bao giờ trở thành tổng thống.
Đây quả là câu nói màu mè nhất mà tôi từng nghe”. Bạn sẽ không học “làm thế nào” để trở thành một chiến binh được giác ngộ mà bạn sẽ được thực hành để trở thành người như thế. Người giàu suy nghĩ “cả hai”.
Người nghèo nghĩ “một trong hai”. Tuy nhiên, vì tôi muốn chắc chắn các bạn hiểu được thông điệp của mình, tôi sẽ phân biệt người giàu và người nghèo thành hai thái cực đối lập. Chỉ cần bạn để ý lời khuyên trước đây của tôi và quản lý tiền một cách đúng đắn, khả năng việc này xảy ra sẽ vô cùng thấp, thậm chí hầu như không bao giờ.