Tôi thực sự rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. - Cháu đã mời mọi người ăn uống bằng số tiền tiết kiệm của cháu ư! Vậy cháu trông cậy họ sẽ làm gì cho cháu nào? Ta đảm bảo với cháu là họ không thể giúp được gì cho cháu cả. Tôi thu hết sức lực và hét lên thật to để thể hiện lòng quyết tâm sắt đá của mình.
– Bà Sira tâm sự - Gia đình cha mẹ ruột tôi rất giàu có, nên cho tôi một số vốn khá lớn. - Ối chà! Những thứ ấy bây giờ ở đâu cả rồi, anh Megiddo? – Zabado giễu cợt. Giờ đây, ông cũng muốn đền đáp lại một phần công ơn của Arad Gula bằng cách dạy dỗ Hadan Gula nên người và trở thành một thương gia giỏi.
Trong đó có một người đã giúp đỡ tôi rất nhiệt tình, đó là Mathon, người cho vay vàng ở vương quốc chúng ta. Những điều bà Sira nói đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều. Nhưng nhìn vào ông lúc này, những người thân cận đều cảm nhận được ông đang có nỗi lo lắng nào đó trong lòng.
Con nên làm công việc mà đáng lẽ ra cha phải làm khi ở vào độ tuổi của con. Mỗi ngày ông Arad đều mua hai cái bánh, một cho mình và một cho người nô lệ, đồng thời hay nán lại trò chuyện với ông trong lúc ăn bá Họ không bao giờ phó thác tiền vàng của mình vào những vụ đầu tư không sinh lợi hoặc có nguy cơ mất trắng vốn.
Đối với những người cho vay giàu kinh nghiệm, họ không bao giờ mạo hiểm trong công việc của mình, mà ngược lại, họ luôn tìm cách nào đó để buộc người vay tiền hoàn trả đúng hẹn. Quả thật, kế hoạch này đã không làm con thất vọng. Ta đã già rồi, mà người già thường không hẹp hòi gì trong việc truyền lại những hiểu biết của mình cho người khác, nhất là đối với những chàng thanh niên đã đến tuổi khôn ngoan, chín chắn như cháu.
Ông Arad còn giẫm đạp lên những mảnh vụn đó cho đến khi chúng biến thành bụi. Người nào có thể kể tiếp cho chúng tôi nghe về sự may mắn của mình không? - Anh đã gợi ý cho chúng ta một đề tài thảo luận rất hay.
Và những khoản chi tiêu này có thể vượt quá khả năng chi trả của các bạn. Trước hết, các bạn phải học cách bảo vệ những khoản tiền nhỏ, sau đó mới có thể giữ được những khoản tiền lớn. Cuối cùng, con đã thất bại một cách thảm hại và mất gần như toàn bộ số vàng của mình.
– Tuy nhiên, bây giờ tôi cũng không có một đồng nào để trả cho ông được. Bởi vì, anh ta không chịu cho biết tên của mình. - Nếu cậu bằng lòng để thời gian trôi qua và không chịu nỗ lực tìm cách để trả nợ, thì chứng tỏ linh hồn của cậu là linh hồn của một kẻ nô lệ.
Những thực khách khác cũng mang thức ăn đến và vây quanh hai người. Ông nhớ rất rõ, ông và nhiều người khác đang bị xiềng xích và đi đến gần đám ruộng mà họ đang cày. Đó chính là một cuộc sống đáng sống - một cuộc sống mà cháu hằng mong ước.
Làm như vậy, ý tôi muốn nói rằng nếu quả thật anh Araman có năng lực kinh doanh, thì anh ấy vẫn có một số vốn để thực hiện. - Ông ta được cho là người giàu nhất ở thành Babylon đấy! – Bansir buột miệng. Tarkad cảm thấy do dự trước sự thay đổi thái độ của Dabasir.