Nhanh lên! - Nott bắt đầu mất kiên nhẫn. Điều tồi tệ nhất chính là cái cảm giác buồn bã mà anh đang cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, đó là: anh chắc chắn rằng sẽ không bao giờ gặp được may mắn trong cuộc đời mình, chứ nếu không thì bây giờ anh hẳn đã tìm được Cây Bốn Lá thần kỳ rồi. Chúng túa xuống mọi sinh vật kỳ lạ của khu rừng Mê Hoặc, xuống cả thần Gnome, Bà chúa hồ, Nữ hoàng Sequoia, Ston - Mẹ Đá.
Không có một dòng suối hay mạch nước nào bắt nguồn từ đây cả. Trái ngược lại với Nott, trong cùng sáng hôm đó, hiệp sĩ Sid tỉnh dậy trong sảng khoái và đầy hy vọng hơn bao giờ hết. Sid cũng nhận ra rằng những điều quan trọng thường ẩn chứa trong những việc tầm thường nhất.
Nott chạy ngay đến trung tâm của khu rừng. Sự may mắn do chúng ta tự tạo ra mới là may mắn thật sự, và nó sẽ có thể ở với chúng ta lâu dài. Cảm thấy khát, Nott bèn đi theo âm thanh của nước.
Đó là một giọng nói buồn bã và đau đớn. Và ta tin rằng ta sẽ bằng mọi cách để tìm ra nó. Câu chuyện đó thật kỳ bí và có sắc thái gợi nhớ đến những nhà giả kim, hiền triết xa xưa, chỉ ra bí mật, cách nắm bắt các cơ hội và gặt hái may mắn, thành công.
Giờ thì tôi phải kiếm cái gì ăn đây. Giọng ca của chúng giúp hút bớt nước trong hồ. Những ngọn gió nhẹ thoảng qua làm giảm bớt sự mệt mỏi của hành trình chinh phục ngọn Núi mẹ.
Họ xứng đáng cần nó hơn tôi. Nott chạy ngay đến trung tâm của khu rừng. Anh lúc nào cũng muốn mọi chuyện dễ dàng thuận lợi.
Ta đến đây để thương lượng với mi một việc. Tôi chưa bao giờ ngừng suy nghĩ về điều này. Và việc này thì cần phải có thời gian.
Thần Gnome sống dưới lòng đất và tạo ra tất cả những đường hầm xuyên khắp khu rừng này. Nếu ngươi đánh thức chúng dậy thì đêm nay chúng sẽ không hát nữa. Sid cố vỗ về giấc ngủ của mình.
- Hỡi các hiệp sĩ tài ba, từ lâu rồi các người luôn yêu cầu ta đưa ra một thử thách để các người chứng tỏ tài năng của mình. Bà chúa hồ hơi bất ngờ và suy nghĩ một hồi lâu, nhưng cuối cùng bà cũng đồng ý. Những hạt cây này bỗng tan biến đi như những bông tuyết khi chúng chạm đất.
Ông cũng thấy vui vui khi thấy người bạn thời niên thiếu - đã nửa thế kỷ nay mới gặp lại - của mình lại muốn kể cho ông nghe một câu chuyện cổ tích ở vào cái tuổi đã bạc trắng mái đầu. Ai cũng muốn mình sẽ là vị chủ nhân của Cây Bốn Lá thần kỳ đó. - Bởi vì hắn đã lừa mi.