Sa Saori

Bữa tiệc họp lớp đáng nhớ với cô bạn học có “chiếc lưỡi điêu luyện”

  • #1
  • #2
  • #3
  • Đó là phương thuốc rẻ nhất ở đời - mà cũng thần hiệu nhất nữa. Nhưng tôi lại quá lố, hoá mất cả tự nhiên. Tôi hỏi có buồn vì cụt tay không, người đó đáp: "Không, ít khi tôi nghĩ đến điều ấy lắm.

    "Tôi đã hành động như thằng ngu và lỗi lầm của tôi nhiều vô kể". Song nếu họ biết nhiều bực "tu mi" nổi danh nhất thế giời cũng tụng niệm mỗi ngày thì họ sẽ ngạc nhiên làm sao! Chẳng hạn như chàng "nam tử võ sĩ" Jack Demsey: không bao giờ chàng quên tụng niệm trước khi ngủ; không bao giờ ăn mà không cám ơn Thượng Đế; trong khi thao luyện chờ lên võ đài, không ngày nào chàng không cầu nguyện và lúc sắp ra đấu, luôn luôn đọc kinh chờ tiếng chuông rung để mở hiệp đấu. Bà đã mất hẳn bình tĩnh trong tâm hồn và như thế là trả giá rất đắt nỗi oán giận ấp ủ hoài trong lòng vậy.

    Tôi còn nhớ những ngày bàn về sự xung đột giữa khoa học và tôn giáo. Vì ai đã ở trong một đội cảm tử đều nhận rằng bắp thịt nào cũng đã được luyện hết. Ông tủi nhục, thất vọng tới sa lệ.

    Bạn sẽ có những lý tưởng thiết thực và nghị lực sáng tác sẽ trỗi dậy kích thích bạn làm việc, đến nỗi bạn không còn thì giờ mà nghĩ vơ vẩn, bới đống tro tàn của thời qua. Nhưng trái lại, ông thì bình tĩnh, lạ lùng. Ông Nietzche đã định nghĩa "một người lý tưởng" là: "người khi bị định mạng thử thách, không những đã tỏ ra xuất chúng, mà thời thường còn thích tìm khó khăn và những trở lực để đương đầu".

    Trong khi đợi tôi, ông nhặt một lá cây, quấn làm chiếc còi. Lẽ cố nhiên, chồng bà chẳng phải là người hoàn toàn. Rồi bỗng nhiên tôi bắt đầu cố suy nghĩ, không quay cuồng trong lo lắng và sợ sệt như trước nữa.

    Bác sĩ Nathaniel Kleitmar, giáo sư ở Đại học đường Chicago, đã nghiên cứu nhiều hơn ai hết về sự ngủ, và nhờ vậy đã nổi danh khắp thế giới. Không bao giờ các người lại thăm viện. "Tỉnh dậy, tôi không còn nhớ tôi đang ở đâu nữa.

    Mỗi sáng khi tỉnh dậy, tôi tự bắt tôi kiểm điểm lại mọi lý do để tôi phải sung sướng: Trong người không đau đớn; được nghe những điệu nhạc êm đẹp phát ra từ máy truyền thanh; có những bạn tốt. Khi đi học và lúc ở trường về, tôi ghé vào trại họ, giúp họ bửa củi, vắt sữa bò, cho súc vật ăn uống. Ông cụt cả hai chân, ngồi trong góc thang máy trên cái ghế có bánh xe.

    Charles Schwab nói với tôi có lần ông đã cứu một người giữ tiền ở ngân hàng. Đó là bước đầu đưa tới hiệu năng". Năm 1929, một chuyện kỳ dị xảy ra làm náo động cả giáo giới.

    Không biết nhờ cậy ai, tôi quay về với Thượng Đế và bắt đầu tụng niệm. Một người đàn bà còn trẻ, tóc bù xù, mặt lem luốc, cặp mắt láo liêng, miệng cười toe toét, vừa đi vừa vòng hai tay ra phía trước, xoay đi xoay lại như người lái xe hơi, thỉnh thoảng ngừng chân, tay như cầm vật gì nhỏ, đưa lên đưa xuống. Mà có lẽ tôi đã giải nghệ rồi, nếu một buổi sáng kia tôi không ngồi suy nghĩ, rán kiếm nguyên nhân nỗi thất vọng của tôi.

    Hồi đó, tại miền trung Tiểu bang Mississipi, người ta đồn rằng những người Đức đã gieo rắc mầm nổi loạn trong đám dân chúng da đen. Lệnh rằng tôi phải coi một bọn năm người khiêng chất nổ vào khoang thứ năm trong chiếc tàu của chúng tôi. Hồi nọ, tôi nuôi bò trong 12 năm trời.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap