Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người.
Ông lão giật thót mình: Ấm! Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào.
Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi. Cái đó làm bạn tỉnh ra. Chính nó làm bạn đau không ít.
Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Định kiến tàn sát sự phong phú.
Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do. Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng.
Hạn chế ra ngoài nữa. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Để nấu cơm cho anh ăn.
Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui.
Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy. Càng kéo nó càng lùi lại. Coi như không có chuyện gì xảy ra.
Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật. Chả phải thở than gì. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác.
Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây. Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không.