Sa Saori

Cám dỗ ở nha khoa “thiên đường”

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt.

    Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Tiếng máy của mình đã tắt. Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại.

    Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Bạn chưa làm được gì cho họ. Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này.

    Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị.

    Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.

    Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia.

    Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn.

    Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình?

    Hai chị em cùng phấn đấu. Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản. Có thể leo lên băng ghế cao hơn để nằm nhưng nóng hơn.

    Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Nhà văn nhắm mắt lại. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap