Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác). Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia.
Và ta bị ức chế liên tục. Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.
Cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù.
Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic. Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra.
Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc. Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm.
Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.
Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. - Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi.
Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy.
Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ. Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường.
Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Đừng sa sầm mặt như thế.