- không đâu cả nghĩa là ở ngay đây. Lúc này tôi mới nhận ra đây là bữa ăn làm phước của chủ quán dành cho cụ già neo đơn này. Nếu bạn ném nó xuống bùn, nó sẽ kêu: "bẹt".
Chíp chợt nhớ lại một câu thơ của Huy “Lưu Linh Tử”, câu thơ mà Chíp cho là ấn tượng nhất của hắn Những ngôi chùa ở xứ này có một điểm chung là thường được xây theo kiểu “leo núi” nên đường từ cổng chùa lên chánh điện khá dốc và nhiều bậc thang nên cũng khá khó khăn cho người hành hương. - Mày gì? Để tao nói, cả lớp nghe nè, đứa nào muốn uống nước mía thì theo tao nha, tao khao!
Tôi không thể quên được cái ngày đi dạy đầu tiên của mình. Hãy trân trọng và yêu quý những gì mình đang có trước khi nghĩ về những điều mà đôi khi ta theo đuổi cả cuộc đời mà vẫn chỉ là con số 0. Con muốn gia đình mình luôn hòa thuận, vui vẻ với nhau.
- Bố hư quá, mẹ luôn dạy con đánh nhau là không tốt mà, sao bố cứ mãi đánh nhau mà không về ăn Tết với mẹ con mình! Hôm nay mình mới chia tay với anh ấy, thật buồn, mình đã nói ra những lời không thật với lòng, có lẽ anh bị tổn thương nhiều lắm. Bà đã đứng tuổi, gương mặt khắc khổ nhưng ngời lên vẻ phúc hậu lạ thường.
- Em có thể nói chuyện với anh một phút được không? – Lâm Vinh nói tiếp. - Vừa nói ba Chip vừa lấy tập hồ sơ ra kiểm tra lại lần cuối. Lòng vui như hội đong đầy hương xuân – Huy “Lưu Linh Tử xuất khẩu thành thơ.
Có lẽ chính sự ngây thơ, hồn nhiên và đáng yêu của lũ trẻ đã tạo thành một nguồn động lực vô hình giúp tôi trở nên tự tin hơn không chỉ những lúc đứng trước lớp mà còn cả trong cuộc sống của tôi về sau. Tình yêu phải bắt đầu từ tớ vì tớ là cửa sổ của tâm hồn mà. Nói đến đây thôi có lẽ các bạn cũng có thể tưởng tượng được sự tồn tại mãnh liệt của Ghét như thế nào.
Gã thích cafe một mình, làm việc một mình, nói chuyện một mình. Nhưng em còn nhớ anh từng nói gì trong lần đầu mình hẹn hò không, anh nói anh sẽ chờ, 5 năm hay 10 năm cũng thế, vì cuộc đời này anh chỉ có thể yêu duy nhất mình em mà thôi… Bạn cho nó vào kho để rồi lâu lâu vô tình mở cửa kho ra bạn nhìn thấy nó và rồi cảm thấy nao nao buồn.
Tôi không thể quên được cái ngày đi dạy đầu tiên của mình. Hiếu Học có biết một phương pháp được gọi là SAEDI. Trước ngày cô ra đi họ đã có một buổi “hẹn hò kỳ lạ”.
Bỗng một ni cô gần đó nhìn thấy và chạy lại chỗ Chip. Chíp lên thẳng chánh điện, thắp một nén nhang và cầu nguyện,. Miệng hôi sữa nhưng họng hôi cồn.
Trước ngày cô ra đi họ đã có một buổi “hẹn hò kỳ lạ”. Rồi chuyện gì đến cũng đến, ngày cô lên máy bay cũng là ngày anh xa quê, đặt chân lên giảng đường đại học nơi đất khách. - Mày gì? Để tao nói, cả lớp nghe nè, đứa nào muốn uống nước mía thì theo tao nha, tao khao!