Mỗi lần sắp ra sân khấu, ông tự nói: "Ta mang ơn những người tới đây coi ta diễn trò. Ông trước làm giám đốc thương mãi tại xí nghiệp Johns Manville, hãng làm những mái nhà phòng hỏa và bây giờ chỉ huy phòng quảng cáo tại công ty Palmolive Peet, lại đồng thời làm hội trưởng "Liên đoàn" các nhà quảng cáo nữa. Ông nhất định từ đó không chống lại ý kiến người khác nữa.
Nếu họ lầm lẫn thì là một cơ hội cho họ tự cải. Họ sống bên nhau, như để trả một cái nợ tiền kiếp cho nhau vậy. Nếu tôi không biết cách kiếm những thị hiếu và những cái ông ấy mê nhất thì bây giờ chắc vẫn còn phải năn nỉ ông ấy mua giúp cho nữa".
Đó là sở trường của anh. Sự nhũn nhặn và biết khâm phục, khéo dùng cho vừa phải và đúng trường hợp, giúp chúng ta làm được những việc phi thường trong đời chúng ta. Ông Smith đã dùng cách thách đố.
Nhưng sự thực đó tôi không thích nghe chút nào cả. Tôi khiêu vũ theo một lối cổ từ hai chục năm về trước. Ông này điều tra về những khách hàng ương ngạnh đó, thì thấy từ trước tới nay họ trả sòng phẳng lắm.
Tuần sau, tôi đãi khách bữa trưa. Có những kẻ như vậy: để tự ý họ mua chứ không mời ép được. Thanh niên đó là nhà danh ca Lawrence Tibbett.
Hãng của ông cậy ông cất ở Philadelphie một ngôi nhà lớn, hẹn phải cho xong một thời hạn nhất định. - Tôi để họ nói cho thỏa, và tỏ ra rất sẵn lòng, rất chăm chú nghe họ. Như vậy chẳng hơn ư? Những câu như vầy thiệt là thần diệu: "Tôi có thể lầm được.
Bà nói: "Tôi ăn cơm tháng tại một khách sạn gần nhà và họ cho một người hầu gái đem lại nhà tôi. Ông dùng đủ cách chỉ trích, dọa dẫm, trào phúng, hàng tháng, hàng năm như vậy: Hy vọng ông Lincoln sẽ phải đổi chính sách. Bà tôi mất, cách đây vài năm, hồi cụ 98 tuổi.
Chương Mười Một Kích thích thị giác và óc tưởng tượng của người Nhà cất gần xong rồi thì thình lình nhà chế tạo những đồ đồng để trang hoàng phía trước nhà, cho hay rằng không giao những đồ đồng đó y hẹn được. Tôi là Dale Carnegie.
Rồi nó lại bận bi-gia-ma như người lớn. "Nhận được thư của tôi, ông ta lại nhà tôi liền, theo sau có người thư ký. Vấn đề ở chỗ này: bà phàn nàn có ích gì cho bà không? Hay là, trái lại, chỉ làm cho tình thế đã tệ hại còn tệ hại thêm nhiều? Khi trễ quá rồi, bà mới tự thú: "Tôi tin chắc rằng hồi đó tôi điên".
Nếu chúng ta chỉ gắng sức kích động người khác để cho họ chú ý tới ta thì không bao giờ có bạn chân thành hết. Những bực vĩ nhân không phí thì giờ tự đắc, khoe những thành công của mình. Nhiều năm sau, ông lại dùng thuật đó.